Trên bức tường của ngày


Trên bức tường của ngày

em mở ra một cánh cửa sổ

đánh rơi những hạt nhớ

vào mùa anh


 

Em phong thánh cho nụ cười và giọt nước mắt

để khi hoang mang quay về tạ lỗi

trên bức tường của ngày

em vẽ cho mình những sợi khói bay hoang


 

Trên bức tường của ngày

em quét lên trắng màu sơn tuyệt vọng

tán sắc vào chính mình

một thứ ánh sáng không thể xuyên đêm


 

Em ru mùa đông ngủ

để suốt đời riêng em thức trắng

trên bức tường của ngày

em vạch một linh hồn theo vôi vữa bong đi


Trên bức tường của ngày

em gieo mầm tầm gửi

mười sáu mùa qua

em kí sinh trên chính trái tim mình



Em rót hoàng hôn đầy chiếc ly sứ cũ

uống cạn đáy những buổi chiều tàn

trên bức tường của ngày

em lộ màu viên gạch cháy xám đen




Trên bức tường của ngày

em úp mặt nằm ngủ

cơn bão bụi mặt trời chìm lấp nhỏ nhoi em

mayngan

Người xem!

Mây đã có bài mới rồi đó!

mayngan

Gửi anh La Trung

bao dung cũng là một cách để sống ít khổ đau hơn!

mayngan

Bạn Lê Công cảm ơn bạn thường xuyên ghé đọc thơ Mây!

mayngan

Gửi bạn LVB cảm ơn bạn đã chia sẻ.

mayngan

Bạn Thuận nghĩa cảm ơn lời khen của bạn!

mayngan

Gửi bạn!
đúng là buồn bã!

mayngan

Bạn Vuthanhhoa cảm ơn bạn nhiều.

mayngan

Bạn Hoangphu06 đúng là Mây rất ít lên blog

mayngan

Bạn Thanh Tịnh đúng là con số 16 có những ý nghĩa rieng! Mây chúc bạn vui!

người xem

Lâu lắm không được xem thơ hay của mây ngàn buồn ghê!